Chú ý:
Fic này dành cho những ai là fan của NU'EST và cp MinRen, BaekRen.
Những bạn nào có đầu óc chong xáng suy nghĩ kĩ trước khi đọc.
Fic này do tớ viết nên không có nguồn, đừng DEL.
Thích hay ko thích, hay hay ko hay còn tùy vào các bạn.
Có thể lúc đầu ko hỉu, nhưng cứ từ từ.
Fic viết theo sở thích của tớ.... có thắc mắc hỏi tớ.
Phần chữ tớ sẽ để màu trắng.
Ko chùa nhá.... ai đọc rou` thì nhớ com.... nhiệt tình nghak~.
Ko com tớ chém thẳng tay.
Tittle: tình yêu vô hình…
Characters: BaekRen
Rating: T
Category: Sad, Romance
Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về tôi, họ thuộc về những gì thuộc về họ…
Ờm… nói s ta? Đây là lần đầu viết fic, nên các bác thong cảm, fic có thể chưa được hay… mong các bác ủng hộ nhiệt tình :d:d:d:d
Chap 1
"Em có tin anh không?"
"Có, em tin anh nhất trên đời."
"Vậy nếu một ngày nào đó, anh không còn yêu em nữa thì sao?"
"Thì em vẫn sẽ tin anh."
Đó là lời hứa của cậu với anh. Lời hứa từ rất lâu, rất lâu rồi.
. . . . .
“Oa!!!!!! Tòa nhà này bự thiệt!”
“Ren à, hôm nay chúng ta sẽ tham dự thi ở đây đấy!” Minhuyn, bạn thân nhất của Ren, đang quàng vai cậu mà sung sướng ngửa cổ lên trời.
“Cậu có chắc là sẽ thành công không?” Ren nghi hoặc hỏi tên khỉ còn đang nhìn trời hả hê kia.
“Chắc mà! Ôi dào,Ren à, với sức của cậu thì tớ tin cả hai chúng ta sẽ chiến thắng!” Tên khỉ của chúng ta nói chắc như đinh đóng cột.
“Ờm….”
. . . . .
“Ren à, cái hòm gỗ đây rồi. Bây giờ tớ chui vào trong đó, cậu chuẩn bị mấy thứ khác đi, khi nào ra diễn sẽ có người bê cái hòm gỗ (cùng với tớ) ra.” Giọng Minhuyn liến thoắng, vừa nói tên khỉ ấy vừa chui vào trong cái hòm, miệng nở nụ cười toe toét.
Chợt gấu quần của Minhuyn mắc vào cạnh chiếc hòm làm cho tên khỉ ấy không thể nào gỡ ra được, và việc đó đồng nghĩa với việc anh không thể chui vào trong.
“Mời thí sinh số 9!”
Giọng MC vang lên đều đều trong Micro.
“Ren ah~… phải… số… của chúng ta… đấy không?” Minhuyn mặt tái xanh như tàu lá chuối, gặng hỏi Ren.
“Hình như … là thế…” Giọng Ren cũng run chẳng kém.
“Mời thí sinh số 9!!”
Giọng MC vẫn vang.
“Ren à, phải làm sao đây, quần tớ…”
“Bình tĩnh nào, để tớ!”
Giọng Ren khá bình tĩnh, nhưng vẫn rất run. Ren nhẹ nhàng lấy tay gỡ gấu quần của tên khỉ kia ra. Nhưng đúng là khỉ thật, nó dính chặt quá.
“Minhuyn ơi… tớ không gỡ ra được…”
“Ren… cậu đang đùa…”
“Không… không hề…”
“Trời ơi, cậu giỡn mặt với tớ sao… thánh thần thiên địa ơi, giúp con với… con lạy trời, con lạy đất, con lạy Phật, lạy Chúa, lạy thánh ALA… giúp con với…” Giọng Minhuyn đầy nghẹn ngào.
“Xem nào, hay là để tớ,… để tớ…”
“Cậu làm sao?”
“Để tớ lấy kéo… cắ… cắt… cắt nhá…!”
“Ren à… đừng giỡn kiểu đó chứ…”
“Mời thí sinh số 9, thí sinh số 9 đâu? Không ra là em sẽ bị tước quyền tham gia đấy!”
Giọng MC đầy vẻ bực dọc.
“Minhuyn à… để tớ làm nhá…”
“Ờ ờ… cậu làm đi…!”
Ren chạy đến cái ba lô của cậu, lấy cây kéo cắt vải mà Minhuyn đã lỡ tay bỏ vào, thật may là có lúc cần dùng đến.
“Cậu nhắm… mắt vào… đi…”
“Ờ…”
Ren đưa cây kéo lại gần…
“XOẸT!!!!!!!!!”
Gấu quần của Minhuyn đi tong.
“Chui vào mau lên…” Ren hét, Minhuyn cuống cuồng chui vào, và Ren đóng nắp cái hòm lại.
“Mời thí sinh số 9! Em đang ở đâu?????????”
Giọng MC thật sự không còn bình tĩnh nữa mà đã hết trướng lên.
“Em đây!!!!!!!”
Ren bé nhỏ chạy nước rút lên sân khấu, trên người cồng kềnh toàn đồ là đồ.
“Hơi lâu đấy!”
“Vâng, em xin lỗi, có chút…”
“Được rồi, em thể hiện phần thi của mình đi!”
“Vâng!”
. . . .
“Kính thưa quí vị khán giả, hôm nay em xin dự thi phần, làm người chui ra khỏi chiếc hòm…”
End chap 1
Chap 2
~~~Flashback~~~
“Ren àhhhhhhhhhhhhhhh…!!!!!!!!!” Chưa thấy người mà đã thấy mặt, chắc các bạn cũng biết đó là ai rồi nhỉ? Vâng, đó là Minhuyn của chúng ta.
“Gì thế?” Ren đang đọc sách, không hề ngẩng mặt lên, hỏi cộc lốc.
“Nhìn này nhìn này!!!!” Minhuyn hí hửng đưa cho Ren xem thứ mà anh mang đến.
“Một cái hòm ư?” Ren ngạc nhiên.
“Ừ, là cái hòm, thú vị không?”
“Để làm gì thế?”
“Cho cậu!”
“Hwang Minhuyn, cậu giỡn mặt với tớ đấy hả? Tớ chưa chết mà cậu dám đem hòm tới! Là ý gì đây?”
“Cậu hiểu lầm rồi, ý tớ là chúng ta sẽ… BIỂU DIỄN ẢO THUẬT bằng chiếc hòm này!”
“Biểu diễn ảo thuật?”
“Ừ! Còn một số đồ lặt vặt khác nữa! Nghe đây, đầu tiên, tớ sẽ chui vào trong cái hòm, cậu ra sân khấu biểu diễn một vài tiết mục trước để mở màn. Sau đó giới thiệu với mọi người là sẽ làm tớ xuất hiện, và sau đó sẽ là… BÙM… tớ chui ra từ trong chiếc hòm, và cả hai chúng ta đều sẽ đoạt giải!”
“Oh~ Thú vị thật… Nhưng… cậu làm một mình đi nhé, tớ không có hứng thú đâu…”
“Ren ahhhhhhhhhhhhh~ Sao vậy?”
“Thật nhảm nhí, cậu nghĩ là cậu có thể lừa ban giám khảo bằng cái trò trẻ con như thế à?”
“Trẻ con? Ai nói cậu thế? Tớ rất thông minh đấy nhá, một cái đầu tớ bằng mười cái đầu cậu cộng lại đấy!”
“Ờm… tớ không biết cái đầu óc thông minh gấp mười lần tớ còn nghĩ ra trò nào khác để làm tớ bẽ mặt không đây.”
“Ren àhhhhhhhh~ Thôi mà… tớ hứa, được chưa? Hứa sẽ không làm cậu bẽ mặt trước toàn thể ban giám khảo và khán giả. Tớ hứa mà… làm với tớ điiiiiiiiiiiiiii!”
Vừa nói tên khỉ của chúng ta vừa đu trên người Ren như thể koala đu nửa con. Chịu hết nổi tên khỉ này. Ren đành miễn cưỡng gât đầu đồng ý. (Mỹ nam bị dụ rồi ^^)
~~~Endflash~~~
“Kính thưa quí vị khán giả, hôm nay em xin dự thi phần, làm người chui ra khỏi chiếc hòm…”
Giọng Ren dõng dạc trong micro.
Rào rào rào
Rào rào rào
“Nghe đây, đầu tiên, tớ sẽ chui vào trong cái hòm, cậu ra sân khấu biểu diễn một vài tiết mục trước để mở màn.”
Phải biểu diễn trước vài tiết mục để mở màn. OK. Phần này thì Ren đã chuẩn bị rất kĩ, nên diễn vài trò cũng chả sao.
Nên làm gì trước đây nhỉ? Phải rồi!
Ren lôi trong túi áo ra một chiếc mũ ảo thuật.
“Nhìn nhé! Không có gì đúng không?”
Và… póc, một chú chim bồ câu bay ra.
Rào rào rào
Tiếp theo, là phần biểu diễn với cây gậy không trọng lực. Phần này đối với Ren là khó nhất. Nhưng cậu đã hoàn thành rất tốt phần biểu diễn.
Và cuối cùng là làm cho tên khỉ kia chui ra từ chiếc hòm.
Mà phải! Cái hòm đâu? Chết rồi, cái hòm đâu? Ren luống cuống tìm xung quanh. À, kia rồi, cái hòm nằm trong một góc sân khấu. Ủa mà sao không có ai đem cái hòm lên sân khấu hộ cậu thế kia? Chết cha! Làm sao đây? Một mình cậu làm sao vác nổi cái hòm có tên khỉ kia chứ? Làm sao đâu????????
Hàng ngàn dấu chấm hỏi được đặt ra trong đầu cậu. Và cuối cùng là… TỰ LỰC CÁNH SINH.
“Hự hự… Nặng quá… Tên khỉ này sao mà nặng thế?... Hự hự… Chết mất…”
Cuối cùng, sau vài phút tự lực cánh sinh, Ren cũng đã bê được cái hòm ra giữa sân khấu.
Có vẻ ban giám khảo đã hết kiên nhẫn, có người lớn tiếng gọi: “Nhanh lên nào, còn phần thi của thí sinh khác nữa!”
Phần cuối cùng cũng tới, Ren mở nắp chiếc hòm, ai cũng trố mắt ra nhìn, không có gì bên trong. Và cậu đóng nắp lại.
“Ren ahhhhhhhhhhhh………. Tớ chết… chết mất… khó thở quá… nhanh nhanh… chật…”
Dường như nghe được tiếng rên của tên khỉ kia, Ren bắt đầu cảm thấy RUN.
Bình tĩnh nào bình tĩnh nào.
Cậu tự nhủ với chính mình.
OK
“Chui ra nào!!!!!!”
“…”
“…”
“…”
Không có tín hiệu.
End chap 2
Fic này dành cho những ai là fan của NU'EST và cp MinRen, BaekRen.
Những bạn nào có đầu óc chong xáng suy nghĩ kĩ trước khi đọc.
Fic này do tớ viết nên không có nguồn, đừng DEL.
Thích hay ko thích, hay hay ko hay còn tùy vào các bạn.
Có thể lúc đầu ko hỉu, nhưng cứ từ từ.
Fic viết theo sở thích của tớ.... có thắc mắc hỏi tớ.
Phần chữ tớ sẽ để màu trắng.
Ko chùa nhá.... ai đọc rou` thì nhớ com.... nhiệt tình nghak~.
Ko com tớ chém thẳng tay.
Tittle: tình yêu vô hình…
Characters: BaekRen
Rating: T
Category: Sad, Romance
Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về tôi, họ thuộc về những gì thuộc về họ…
Ờm… nói s ta? Đây là lần đầu viết fic, nên các bác thong cảm, fic có thể chưa được hay… mong các bác ủng hộ nhiệt tình :d:d:d:d
Chap 1
"Em có tin anh không?"
"Có, em tin anh nhất trên đời."
"Vậy nếu một ngày nào đó, anh không còn yêu em nữa thì sao?"
"Thì em vẫn sẽ tin anh."
Đó là lời hứa của cậu với anh. Lời hứa từ rất lâu, rất lâu rồi.
. . . . .
“Oa!!!!!! Tòa nhà này bự thiệt!”
“Ren à, hôm nay chúng ta sẽ tham dự thi ở đây đấy!” Minhuyn, bạn thân nhất của Ren, đang quàng vai cậu mà sung sướng ngửa cổ lên trời.
“Cậu có chắc là sẽ thành công không?” Ren nghi hoặc hỏi tên khỉ còn đang nhìn trời hả hê kia.
“Chắc mà! Ôi dào,Ren à, với sức của cậu thì tớ tin cả hai chúng ta sẽ chiến thắng!” Tên khỉ của chúng ta nói chắc như đinh đóng cột.
“Ờm….”
. . . . .
“Ren à, cái hòm gỗ đây rồi. Bây giờ tớ chui vào trong đó, cậu chuẩn bị mấy thứ khác đi, khi nào ra diễn sẽ có người bê cái hòm gỗ (cùng với tớ) ra.” Giọng Minhuyn liến thoắng, vừa nói tên khỉ ấy vừa chui vào trong cái hòm, miệng nở nụ cười toe toét.
Chợt gấu quần của Minhuyn mắc vào cạnh chiếc hòm làm cho tên khỉ ấy không thể nào gỡ ra được, và việc đó đồng nghĩa với việc anh không thể chui vào trong.
“Mời thí sinh số 9!”
Giọng MC vang lên đều đều trong Micro.
“Ren ah~… phải… số… của chúng ta… đấy không?” Minhuyn mặt tái xanh như tàu lá chuối, gặng hỏi Ren.
“Hình như … là thế…” Giọng Ren cũng run chẳng kém.
“Mời thí sinh số 9!!”
Giọng MC vẫn vang.
“Ren à, phải làm sao đây, quần tớ…”
“Bình tĩnh nào, để tớ!”
Giọng Ren khá bình tĩnh, nhưng vẫn rất run. Ren nhẹ nhàng lấy tay gỡ gấu quần của tên khỉ kia ra. Nhưng đúng là khỉ thật, nó dính chặt quá.
“Minhuyn ơi… tớ không gỡ ra được…”
“Ren… cậu đang đùa…”
“Không… không hề…”
“Trời ơi, cậu giỡn mặt với tớ sao… thánh thần thiên địa ơi, giúp con với… con lạy trời, con lạy đất, con lạy Phật, lạy Chúa, lạy thánh ALA… giúp con với…” Giọng Minhuyn đầy nghẹn ngào.
“Xem nào, hay là để tớ,… để tớ…”
“Cậu làm sao?”
“Để tớ lấy kéo… cắ… cắt… cắt nhá…!”
“Ren à… đừng giỡn kiểu đó chứ…”
“Mời thí sinh số 9, thí sinh số 9 đâu? Không ra là em sẽ bị tước quyền tham gia đấy!”
Giọng MC đầy vẻ bực dọc.
“Minhuyn à… để tớ làm nhá…”
“Ờ ờ… cậu làm đi…!”
Ren chạy đến cái ba lô của cậu, lấy cây kéo cắt vải mà Minhuyn đã lỡ tay bỏ vào, thật may là có lúc cần dùng đến.
“Cậu nhắm… mắt vào… đi…”
“Ờ…”
Ren đưa cây kéo lại gần…
“XOẸT!!!!!!!!!”
Gấu quần của Minhuyn đi tong.
“Chui vào mau lên…” Ren hét, Minhuyn cuống cuồng chui vào, và Ren đóng nắp cái hòm lại.
“Mời thí sinh số 9! Em đang ở đâu?????????”
Giọng MC thật sự không còn bình tĩnh nữa mà đã hết trướng lên.
“Em đây!!!!!!!”
Ren bé nhỏ chạy nước rút lên sân khấu, trên người cồng kềnh toàn đồ là đồ.
“Hơi lâu đấy!”
“Vâng, em xin lỗi, có chút…”
“Được rồi, em thể hiện phần thi của mình đi!”
“Vâng!”
. . . .
“Kính thưa quí vị khán giả, hôm nay em xin dự thi phần, làm người chui ra khỏi chiếc hòm…”
End chap 1
Chap 2
~~~Flashback~~~
“Ren àhhhhhhhhhhhhhhh…!!!!!!!!!” Chưa thấy người mà đã thấy mặt, chắc các bạn cũng biết đó là ai rồi nhỉ? Vâng, đó là Minhuyn của chúng ta.
“Gì thế?” Ren đang đọc sách, không hề ngẩng mặt lên, hỏi cộc lốc.
“Nhìn này nhìn này!!!!” Minhuyn hí hửng đưa cho Ren xem thứ mà anh mang đến.
“Một cái hòm ư?” Ren ngạc nhiên.
“Ừ, là cái hòm, thú vị không?”
“Để làm gì thế?”
“Cho cậu!”
“Hwang Minhuyn, cậu giỡn mặt với tớ đấy hả? Tớ chưa chết mà cậu dám đem hòm tới! Là ý gì đây?”
“Cậu hiểu lầm rồi, ý tớ là chúng ta sẽ… BIỂU DIỄN ẢO THUẬT bằng chiếc hòm này!”
“Biểu diễn ảo thuật?”
“Ừ! Còn một số đồ lặt vặt khác nữa! Nghe đây, đầu tiên, tớ sẽ chui vào trong cái hòm, cậu ra sân khấu biểu diễn một vài tiết mục trước để mở màn. Sau đó giới thiệu với mọi người là sẽ làm tớ xuất hiện, và sau đó sẽ là… BÙM… tớ chui ra từ trong chiếc hòm, và cả hai chúng ta đều sẽ đoạt giải!”
“Oh~ Thú vị thật… Nhưng… cậu làm một mình đi nhé, tớ không có hứng thú đâu…”
“Ren ahhhhhhhhhhhhh~ Sao vậy?”
“Thật nhảm nhí, cậu nghĩ là cậu có thể lừa ban giám khảo bằng cái trò trẻ con như thế à?”
“Trẻ con? Ai nói cậu thế? Tớ rất thông minh đấy nhá, một cái đầu tớ bằng mười cái đầu cậu cộng lại đấy!”
“Ờm… tớ không biết cái đầu óc thông minh gấp mười lần tớ còn nghĩ ra trò nào khác để làm tớ bẽ mặt không đây.”
“Ren àhhhhhhhh~ Thôi mà… tớ hứa, được chưa? Hứa sẽ không làm cậu bẽ mặt trước toàn thể ban giám khảo và khán giả. Tớ hứa mà… làm với tớ điiiiiiiiiiiiiii!”
Vừa nói tên khỉ của chúng ta vừa đu trên người Ren như thể koala đu nửa con. Chịu hết nổi tên khỉ này. Ren đành miễn cưỡng gât đầu đồng ý. (Mỹ nam bị dụ rồi ^^)
~~~Endflash~~~
“Kính thưa quí vị khán giả, hôm nay em xin dự thi phần, làm người chui ra khỏi chiếc hòm…”
Giọng Ren dõng dạc trong micro.
Rào rào rào
Rào rào rào
“Nghe đây, đầu tiên, tớ sẽ chui vào trong cái hòm, cậu ra sân khấu biểu diễn một vài tiết mục trước để mở màn.”
Phải biểu diễn trước vài tiết mục để mở màn. OK. Phần này thì Ren đã chuẩn bị rất kĩ, nên diễn vài trò cũng chả sao.
Nên làm gì trước đây nhỉ? Phải rồi!
Ren lôi trong túi áo ra một chiếc mũ ảo thuật.
“Nhìn nhé! Không có gì đúng không?”
Và… póc, một chú chim bồ câu bay ra.
Rào rào rào
Tiếp theo, là phần biểu diễn với cây gậy không trọng lực. Phần này đối với Ren là khó nhất. Nhưng cậu đã hoàn thành rất tốt phần biểu diễn.
Và cuối cùng là làm cho tên khỉ kia chui ra từ chiếc hòm.
Mà phải! Cái hòm đâu? Chết rồi, cái hòm đâu? Ren luống cuống tìm xung quanh. À, kia rồi, cái hòm nằm trong một góc sân khấu. Ủa mà sao không có ai đem cái hòm lên sân khấu hộ cậu thế kia? Chết cha! Làm sao đây? Một mình cậu làm sao vác nổi cái hòm có tên khỉ kia chứ? Làm sao đâu????????
Hàng ngàn dấu chấm hỏi được đặt ra trong đầu cậu. Và cuối cùng là… TỰ LỰC CÁNH SINH.
“Hự hự… Nặng quá… Tên khỉ này sao mà nặng thế?... Hự hự… Chết mất…”
Cuối cùng, sau vài phút tự lực cánh sinh, Ren cũng đã bê được cái hòm ra giữa sân khấu.
Có vẻ ban giám khảo đã hết kiên nhẫn, có người lớn tiếng gọi: “Nhanh lên nào, còn phần thi của thí sinh khác nữa!”
Phần cuối cùng cũng tới, Ren mở nắp chiếc hòm, ai cũng trố mắt ra nhìn, không có gì bên trong. Và cậu đóng nắp lại.
“Ren ahhhhhhhhhhhh………. Tớ chết… chết mất… khó thở quá… nhanh nhanh… chật…”
Dường như nghe được tiếng rên của tên khỉ kia, Ren bắt đầu cảm thấy RUN.
Bình tĩnh nào bình tĩnh nào.
Cậu tự nhủ với chính mình.
OK
“Chui ra nào!!!!!!”
“…”
“…”
“…”
Không có tín hiệu.
End chap 2






Giới tính
posts
Join date
Age
Đến từ


Chủng tộc




























